Chấm mực giữa đời!

Thảo luận trong 'Văn, thơ sáng tác' bắt đầu bởi Sư Tử, 11/8/10.

  1. ducanh11cdth02

    ducanh11cdth02 Thành viên

    Hay và rất có tình cảm!!!!!
    Bất Giới thích bài này.
  2. ducanh11cdth02

    ducanh11cdth02 Thành viên

    Zờ chừ người chị ấy chắc đả lên xe bông lâu lắm rùi. Hehehehehehehe. Nhưng chuyện tình của bạn củng đẹp chơ!!!!!!
    Bất Giới thích bài này.
  3. Bất Giới

    Bất Giới Thành Viên Danh Dự

    Tản Mạn Tru Tiên

    Thử tình khả đãi thành truy ức
    Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên


    Ngẩn ngơ một hồi, thoáng như thấy bóng dáng của Tru Tiên trong ấy. Tru Tiên của Tiêu Đỉnh, Tru Tiên mà đến giờ tôi vẫn không quên được. Giản dị mà mĩ lệ, âm thầm mà quyết liệt, cái ấn tượng thủa ban đầu ấy vẫn vẹn nguyên, bất chấp bao lời bàn ra tán vào cùng nỗi thất vọng khi đọc cái kết hoàn toàn không xứng tầm với thế giới mà bộ truyện đã mở ra, huống chi lại là dưới bàn tay một dịch giả không mấy xuất sắc.

    Tôi còn nhớ khi ấy đã bực bội thế nào khi nhìn tên người dịch tập 7 – một cái tên rất quen, rất nổi nhưng tôi biết chỉ là cái mác đề vào cho có mà thôi. Vả chăng, trong tiềm thức, có lẽ tôi vẫn luôn cho rằng Tru Tiên – trừ người dịch và biên tập 6 tập đầu không còn ai dịch được hay như thế, có thần thái như thế. Những dòng chữ chỉ đọc một lần là không thể nào quên.

    “Cảm giác lạnh mơ hồ từ nơi sâu thẳm trong thân thể u uất vọng lên, chầm chậm du động trong mình gã.
    Con người ta khi nào cảm thấy cô độc nhất?
    Có phải là khi một mình đối mặt với sự lãnh đạm của thế gian, có phải là khi một mình đối mặt với tất cả những sự chế nhạo?
    Máu của con người, là giá băng hay là sôi bỏng?”
    “Bao nhiêu năm sau ngoảnh đầu nhìn lại, liệu ta có nhớ năm xưa có người từng thủ thỉ tâm tình với mình?
    Những lời cuồng nhiệt, trẻ trung mà pha nét thơ ngây ấy, liệu ta có nhớ được không?
    Giống như lời thề ước khắc sâu trong tim, đến chết cũng không thể từ bỏ được!”

    Sự cô độc của Trương Tiểu Phàm, sự cô độc đến tận cùng của kẻ một mình đối mặt với cả thế gian. Lặng lẽ đi qua đời y, một Điền Linh Nhi yêu kiều động lòng người, một Bích Dao bướng bỉnh khả ái, một Lục Tuyết Kỳ cao ngạo băng sương. Ba người con gái, ba dấu ấn trong đời y. Mối tình đầu thủa thiếu niên như tờ giấy trắng, chỉ là đơn phương rồi cũng ra đi trong thầm lặng, ra đi mà y chẳng hề hay biết.

    Gặp người con gái Ma giáo ấy, là bước ngoặt mà đời y không dự liệu được. Suốt cuộc đời dài dặc của kẻ tu tiên, có khi nào y quên được khoảnh khắc bóng áo xanh buồn thảm ấy chầm chậm rơi xuống từ nơi lưng chừng trời đất? Si Tình chú, Hợp Hoan Linh – những thứ mà y từng khinh thường là tà ma ngoại đạo – lại chính là những thứ nàng dùng để thi triển pháp thuật ghê gớm nhất.

    Âm thanh hình như đã ngủ sâu hàng ngàn hàng vạn năm, lại khe khẽ vang lên ở đây,khe khẽ tụng niệm cho người yêu thương :
    Cửu u âm linh, chư thiên thần ma
    Dĩ ngã huyết khu,phụng vị hi sinh
    Tam sinh thất thế,vĩnh đọa Diêm La
    Chỉ vị tình cố,tuy tử bất hối.

    Người con gái đứng trong gió, dang rộng hai tay,hướng lên thanh kiếm khổng lồ uy thế đoạt tận thiên địa…
    Nàng bất chấp tất cả, đánh đổi cả thể xác, cả hồn phách vì y. Không ngại cạn cả tinh huyết, không sợ linh hồn vĩnh viễn không siêu sinh. Tru Tiên kiếm trận uy lực vô song bị nàng chặn lại. Mạng của y, nàng đã cứu được. Nhưng Trương Tiểu Phàm – đã chết từ giây phút ấy rồi. Tiếng thét điên cuồng như xé ruột xé gan của y, ai còn nhớ? Cả tiếng khóc nghẹn ngào của y, có ai hay:
    “Vì sao nàng lại dại dột như vậy… Ta còn chưa nói cho nàng biết, người mà ta thấy trong giếng cổ hôm ấy, chính là nàng mà!”

    Từ đó về sau, trên đời chỉ còn Quỷ Lệ, ác ma sống ngập trong máu tươi và giết chóc. Theo chân y là máu huyết tanh nồng, tên của y là nỗi khiếp sợ ngay cả trong Ma giáo. Hiếu sát, điên cuồng. Chỉ ở một nơi, sát khí trên mình y mới lắng lại. Là nơi có Bích Dao, có người con gái đang chìm trong giấc ngủ vô cùng vô tận với khóe môi vương nét cười và dung nhan an tĩnh dịu dàng. Trong huyền băng thạch thất tịch mịch, nàng có hay người mà nàng yêu đã trải qua những gì suốt mười năm đằng đẵng? Nỗi dằn vặt đớn đau mà y phải chịu, so với chết liệu có nhẹ nhàng hơn chút nào?

    Y bây giờ, cả một trong tứ thánh sứ của Ma Giáo cũng phải nhận xét : “Lúc ta bằng tuổi hắn, đạo hạnh không cao được như thế, tâm cơ không tinh tế như thế…thủ đoạn cũng không tàn độc như thế.” Còn đâu bóng dáng thiếu niên hiền lành khờ khạo xưa kia? Coi y là Trương Tiểu Phàm, còn được mấy người?

    Y có hay mười năm xa cách, có một người thiếu nữ vẫn âm thầm dõi theo y, âm thầm chôn chặt mối tình si với người lẽ ra nàng phải coi như địch? Thanh Vân Môn bao nhiêu anh tài trẻ tuổi, nàng có để ai vào mắt? Một lần hạ thủ lưu tình trong Thất Mạch Hội Võ khiến nàng chú ý đến y, một cái nắm tay như từ kiếp nào không phút rời xa giữa phút sinh tử, một lần cùng y quỳ dưới cơn mưa đêm xối xả… Mười năm, nàng đã khi nào quên y? Đạo hạnh nàng tăng cao, không chỉ vì tư chất cùng cơ duyên, còn vì mỗi lần nhớ y nàng lại ra sau núi luyện kiếm, luyện đến khi quên cả bản thân mình. Vì y, nàng lần đầu tiên trong đời chống lại lời sư phụ.Nàng đứng giữa đại điện từ chối lời cầu thân của Lý Tuân – ngôi sao sáng của Phần Hương Cốc. Ai ngờ nữ tử lạnh lùng cao ngạo như nàng lại si tình đến thế? Cả y, cả nàng không ai nói ra miệng một chữ “ái”, nhưng khắc sâu trong tim mười năm, một chữ ấy có đủ để diễn tả hết không? Ngày gặp lại, khi nàng như tiên tử từ chín tầng trời hiện ra…

    Bạch y như tuyết. Thiên Gia biếc xanh.
    Nàng. Lục Tuyết Kỳ.
    “Chàng,hãy trở về…”
    Y, còn có thể trở về?
    Đã từng vạch một lằn ranh giữa đôi bên. Đã từng dốc sức đối địch.
    Nhưng như tơ duyên trời định, y cùng nàng hết lần này đến lần khác kề vai sát cánh.Tay siết chặt tay, vĩnh viễn không buông rời. Trong bóng tối,trong lửa đỏ.
    Cùng người sống chết, có gì hối hận?
    Có những lúc, y đã không kìm nổi lòng…
    Một ngày phải chết, tâm nguyện nào không dứt được?
    Ngàn vạn luồng suy nghĩ trong đầu y, cuối cùng chỉ còn lại một .
    “Ta nhất định phải gặp lại nàng!”
    Đã tưởng y tới là lòng có thể quyết.
    Đã tưởng có thể vượt qua ranh giới vô hình kia, nhưng rút cuộc giữa y và nàng vẫn còn đó một Bích Dao.
    Người con gái đang bình thản yên giấc trong hàn băng thạch thất. Bất động.
    Đêm,lạnh như nước.
    Trong lòng y, bóng áo trắng cùng áo xanh đan cài….

  4. tido123

    tido123 Thành viên chính thức

    .."Em khao khát một ngày anh trở về …
    Dẫu biết rằng chẳng bao giờ như thế!...
    Thật dịu dàng, em lặng thầm - Rất khẽ …
    Đi tìm anh …
    Trong khoảng lặng trái tim … !"
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thành viên chính thức

    Nhẹ nhàng mà hay!
  6. phanle87

    phanle87 Thành viên chính thức

    Ngày 18 tháng 02 năm 1981, Nhà xuất bản Thuận Hóa (NXB Bình Trị Thiên), cơ quan chính trị, tư tưởng, văn hóa của Đảng bộ Tỉnh được phép ra đời. Nhà xuất bản có nhiệm vụ xuất bản các loại sách và xuất bản phẩm cần thiết như: sách chính trị, lịch sử, văn hóa, văn nghệ, kỹ thuật, thiếu nhi, các loại tranh ảnh văn hóa phẩm v.v...Kỷ niệm 36 năm thành lập, Nhà xuất bản Thuận Hóa vinh dự được tặng thưởng Huân chương Lao động Hạng Ba với những bộ sách quý được trình bày, biên tập và in ấn công phu, giá trị như: Khâm Định Đại Nam hội điển sự lệ, Đại Nam nhất thống chí, BAVH - Những người bạn cố đô Huế v.v...


    Để thủ tục cấp phép được nhanh chóng, quý khách vui lòng làm theo hướng dẫn sau:

    1. Chuẩn bị bản thảo gửi cho NXB.

    – Nội dung sách không vi phạm Luật Xuất bản năm 2012 và các quy định khác của pháp luật. Chúng tôi sẽ tư vấn điều này khi bạn tiến hành xin giấy phép xuất bản tại NXB

    2. Cung cấp thông tin cần thiết cho NXB:

    – Tác giả phải cam kết bản thảo hoàn toàn là của mình, không có tranh chấp về bản quyền. Nếu là sách của tác giả khác hoặc dịch từ sách của nước ngoài thì phải được người (tổ chức) giữ bản quyền đồng ý bằng văn bản trước khi xin giấy phép xuất bản sách.

    3. Sau khi nhận được bản thảo và đơn xin cấp phép xuất bản, NXB sẽ tiến hành đọc duyệt, nếu bản thảo đủ điều kiện xuất bản, NXB sẽ tiến hành biên tập và cấp giấy phép xuất bản cho bản thảo.

    4. Sau khi công tác biên tập hoàn tất, quý khách đóng xuất bản phí và nhận giấy phép xuất bản.

    Các tác giả có nhu cầu tư vấn biên tập, xin cấp phép xuất bản và trình bày, xin vui lòng liên hệ Biên tập viên: Phan Lê Hạnh Nhơn - ĐT: 0124 777 4910 để được hướng dẫn,

Chia sẻ trang này